Khi nhắc đến Thừa Thiên Huế, người ta thường nghĩ ngay đến một vùng đất trầm mặc, cổ kính với những lăng tẩm, đền đài và dòng Hương Giang thơ mộng. Nhưng ít ai biết rằng, chính yếu tố vị trí địa lý chiến lược và nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú lại đang trở thành “đòn bẩy” quan trọng cho hành trình chuyển mình mạnh mẽ của vùng đất cố đô trong thế kỷ XXI.
Tọa lạc ở trung tâm dải đất miền Trung, Thừa Thiên Huế là cầu nối giao thương giữa Bắc – Nam, kết nối trực tiếp với các vùng động lực kinh tế như Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Trị. Tỉnh còn giáp biển Đông với chiều dài bờ biển lên đến 128 km, thuận lợi phát triển cảng biển, giao thương hàng hải và khai thác tài nguyên biển.
Không chỉ thuận lợi về giao thông, Huế còn nằm trong vùng chuyển tiếp khí hậu giữa hai miền, tạo điều kiện cho sự đa dạng sinh học, cây trồng và vật nuôi. Tuy vậy, vị trí này cũng khiến Huế đối mặt với những thử thách như bão, lũ, sạt lở và lũ quét – vấn đề đặt ra trong phát triển bền vững.
Từ núi rừng A Lưới, vùng đồi Phong Điền, đến đồng bằng ven phá Tam Giang và bãi biển Lăng Cô, địa hình Huế trải dài qua nhiều dạng địa mạo, tạo điều kiện lý tưởng phát triển các loại hình nông nghiệp, chăn nuôi, lâm nghiệp và du lịch.
Vùng núi, đồi: giàu tiềm năng lâm nghiệp, dược liệu và thủy điện.
Đồng bằng ven biển: sản xuất lúa, nuôi trồng thủy sản nước lợ.
Đầm phá Tam Giang – Cầu Hai: hệ đầm phá nước lợ lớn nhất Đông Nam Á với hơn 22.000 ha mặt nước, là nơi phát triển nuôi trồng hải sản và du lịch sinh thái.
Thừa Thiên Huế có khí hậu nhiệt đới ẩm gió mùa, chia thành hai mùa rõ rệt: mùa mưa (từ tháng 9–12) và mùa khô (từ tháng 3–8). Trung bình mỗi năm Huế có lượng mưa hơn 2.600 mm, nằm trong nhóm cao nhất cả nước.
Tuy nhiên, khí hậu Huế có tính cực đoan cao:
Mùa mưa dễ gây lũ quét, ngập sâu, đặc biệt tại A Lưới, Nam Đông.
Mùa khô nắng gắt kéo dài, ảnh hưởng đến sản xuất và sinh hoạt.
Giải pháp hiện nay đang được tỉnh chú trọng là: xây dựng hệ thống thủy lợi thông minh, hồ điều tiết nước mưa, mô hình cảnh báo sớm thiên tai, v.v.
Sông Hương, sông Bồ, sông Ô Lâu... cung cấp nước sinh hoạt, nông nghiệp và du lịch.
Nước khoáng nóng ở Alba Thanh Tân, Mỹ An: phát triển du lịch nghỉ dưỡng kết hợp y tế phục hồi chức năng.
Nguồn nước ngầm đang được khai thác hợp lý để đáp ứng nhu cầu sinh hoạt và công nghiệp hóa.
Huế có đến 57% diện tích là rừng, trong đó chủ yếu là rừng đầu nguồn ở phía Tây. Đây là nơi bảo tồn nhiều loài động – thực vật quý hiếm như:
Sao la – loài linh vật được phát hiện lần đầu tại A Lưới.
Gấu ngựa, voọc chà vá chân nâu, lan rừng – có trong sách đỏ Việt Nam.
Các khu bảo tồn thiên nhiên như Sao La, Bạch Mã đóng vai trò vừa là kho gene sinh học vừa là “điểm đến xanh” cho du lịch sinh thái, nghiên cứu.
128 km bờ biển với nhiều bãi tắm đẹp như Thuận An, Lăng Cô, Cảnh Dương.
Các đầm phá lớn như Tam Giang – nơi lý tưởng phát triển nuôi trồng thủy sản công nghệ cao.
Lăng Cô – Sơn Chà: được quy hoạch là khu dự trữ sinh quyển thế giới, kết hợp du lịch, nghỉ dưỡng, thể thao biển.
Thừa Thiên Huế có trữ lượng lớn các khoáng sản như:
Titan, cát thủy tinh, đá vôi, đất sét: phục vụ công nghiệp xi măng, thủy tinh.
Nước khoáng thiên nhiên: phục vụ ngành nước uống đóng chai và y tế.
Tỉnh đang đẩy mạnh quản lý khai thác hợp lý, gắn với bảo vệ môi trường, phục vụ phát triển công nghiệp chế biến và xuất khẩu vật liệu.
Nguồn lực tự nhiên dồi dào không chỉ là “của để dành” mà còn là nền tảng phát triển:
Du lịch sinh thái – nghỉ dưỡng – trải nghiệm.
Nông nghiệp hữu cơ – sạch – tuần hoàn.
Năng lượng tái tạo: thủy điện nhỏ, điện mặt trời trên đầm phá.
Thừa Thiên Huế đang hiện thực hóa tầm nhìn trở thành trung tâm văn hóa – du lịch – y tế – giáo dục đặc sắc của Đông Nam Á, bắt đầu từ chính những gì thiên nhiên đã ban tặng.